ANTĐ - Hôm nào cũng vậy, mới tinh mơ, khi lá cây còn ướt sương đêm thì vợ chồng cô đã dậy, và vội vã, hối hả thồ hàng lên chợ bán. Đường từ nhà lên chợ rất xa. Tới nơi, không kịp nghỉ, không kịp gạt mồ hôi, vợ chồng cô đã bày hàng lên, rồi chặt, rồi pha, rồi thái, rồi băm, rồi mời chào đon đả. Ngày nào hết sớm thì vui mừng. Có hôm ế ẩm, ngồi đến trưa, đến tối, mời chào mỏi miệng, ngán ngẩm. Nắng cũng như mưa. Nóng nực hay rét mướt. Cứ như thế, một nhịp điệu đều đều, như con ong cần cù, trừ khi giông bão…
Có một hôm vừa bán xong, vừa dọn hàng, cô vừa nói: H-V |






0 nhận xét:
Đăng nhận xét